Hành trình của tôi: Từ cô giáo đến người sáng lập Camkey English
Có những câu chuyện tôi kể đi kể lại nhiều lần trước phụ huynh, trước học viên, nhưng chưa bao giờ viết ra thành chữ. Hôm nay tôi muốn ngồi lại, kể cho các bạn nghe về hành trình của mình — không phải một bản CV, mà là những gì tôi thực sự đã trải qua để trở thành người đang ngồi đây, viết những dòng này.
Những ngày đầu đứng lớp
Tôi sinh ra ở Hậu Bổng, Hạ Hòa, Phú Thọ — một vùng quê mà ngày nhỏ, được đi học đại học ở Hà Nội đã là một niềm mơ ước lớn. Tôi tốt nghiệp loại Giỏi Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội năm 2014, và ngay sau đó bắt đầu đứng lớp tại trường Liên cấp Nguyễn Bỉnh Khiêm - Cầu Giấy. Tôi còn nhớ cảm giác của những buổi đầu tiên bước vào lớp: vừa hồi hộp, vừa tràn đầy nhiệt huyết. Tôi muốn dạy thật hay, muốn học sinh yêu tiết học của mình, muốn chứng minh rằng mình đã chọn đúng nghề.
Hơn 10 năm gắn bó với ngôi trường ấy, qua nhiều giai đoạn khác nhau, là quãng thời gian tôi lớn lên rất nhiều — không chỉ về chuyên môn mà về cách nhìn nhận nghề giáo. Và người khiến tôi thay đổi nhiều nhất trong giai đoạn ấy là thầy Hòa, Chủ tịch Hội đồng trường. Thầy luôn nói về tinh thần "giáo viên thay đổi" — rằng người thầy giỏi không phải người bám chặt vào cách dạy cũ, mà là người dám làm mới mình mỗi ngày vì học trò. Tinh thần đó đã cho tôi sự mạnh dạn để đổi mới phương pháp dạy của chính mình: cho học sinh học qua vận động, qua trò chơi, qua trải nghiệm thực tế thay vì chỉ ngồi yên nghe giảng. Nhìn học trò hào hứng, chủ động hơn mỗi ngày, tôi hiểu ra một điều mà sau này trở thành kim chỉ nam của tôi: dạy học không phải là truyền đạt kiến thức một chiều, mà là khơi dậy điều gì đó bên trong mỗi đứa trẻ.
Bước ra khỏi vùng an toàn
Đầu năm 2019, tôi đưa ra một quyết định mà nhiều người xung quanh cho là liều lĩnh: tôi nghỉ dạy. Được sự hỗ trợ của anh trai chồng — anh Mai Tiến Tần, Chủ tịch Tập đoàn Vinatat — tôi cùng chồng mở một công ty du lịch mang tên Aztourist. Đó là lần đầu tiên tôi bước hẳn ra khỏi cánh cửa lớp học, ra khỏi vùng an toàn mà mình đã quen thuộc suốt mấy năm trời, để thử sức ở một lĩnh vực hoàn toàn khác.
Tôi không giấu rằng đó là một giai đoạn đầy thử thách. Kinh doanh du lịch đòi hỏi những kỹ năng mà bục giảng chưa từng dạy tôi: đàm phán, quản lý, xử lý tình huống thị trường, chịu trách nhiệm với từng đồng vốn bỏ ra. Nhưng cũng chính giai đoạn ấy đã tôi luyện cho tôi một bản lĩnh mới.
Đôi khi chúng ta phải bước ra khỏi vùng an toàn của mình mới thực sự hiểu rõ giá trị của điều mình đang có.
Đó là bài học đầu tiên tôi muốn gửi tới các ba mẹ đang đọc những dòng này. Không chỉ trong công việc, mà cả trong cách chúng ta nuôi dạy con — đôi khi để con bước ra khỏi vùng an toàn, tự trải nghiệm, tự vấp ngã một chút, lại chính là cách tốt nhất để con hiểu và trân trọng những gì mình có.
Covid-19 và cơ duyên trở về
Rồi Covid-19 ập đến. Mảng du lịch mà chúng tôi dồn bao tâm huyết buộc phải dừng lại. Đó là một cú sốc, nhưng nhìn lại, tôi thấy đó cũng là một khúc ngoặt cần thiết. Đúng lúc ấy, trường cũ gọi điện mời tôi quay lại.
Tôi trở về không phải vì hết đường đi, mà vì trong lòng tôi lúc đó trào lên một cảm giác rất rõ ràng: tôi muốn trả một lời biết ơn. Biết ơn ngôi trường đã cho tôi những năm tháng đầu nghề, biết ơn thầy Hòa đã truyền cho tôi tinh thần đổi mới, biết ơn những học trò đã tin tưởng tôi. Tôi quay lại mà không màng đến việc lương có thấp hơn trước hay không, chỉ mang theo một tâm thế đầy nhiệt huyết như ngày đầu.
Điều thú vị là, hơn một năm va chạm với thương trường đã khiến tôi trở nên nhanh nhẹn, linh hoạt và mạnh dạn hơn rất nhiều khi quay lại nghề giáo. Tôi không còn là cô giáo rụt rè của bốn năm về trước, mà là một người đã biết cách xoay xở, biết cách nhìn vấn đề từ nhiều góc độ, biết cách đứng dậy sau một cú ngã.
Hành trình học hỏi không ngừng
Càng đi tôi càng nhận ra: muốn đồng hành tốt hơn với học trò và phụ huynh, tôi không thể dừng lại ở những gì mình đã biết. Tôi bắt đầu học thêm rất nhiều thứ ngoài chuyên môn sư phạm — bán hàng chuyên nghiệp, tự động hóa doanh nghiệp, chiến lược PDCA, các khóa Đánh thức tiềm năng bản thân và Wake Up của thầy Phạm Ngọc Anh, NLP cùng cô Ngát Bùi, rồi cả Marketing Facebook. Mỗi khóa học là một mảnh ghép giúp tôi hiểu rõ hơn cách vận hành một tổ chức giáo dục thực sự hiệu quả, chứ không chỉ đơn thuần là một người đứng lớp giỏi.
Đây là bài học thứ hai tôi muốn chia sẻ với các ba mẹ: sự chân thành và nỗ lực học hỏi không ngừng luôn được đền đáp, dù không phải lúc nào cũng theo cách mình mong đợi ngay lập tức. Tôi không học những khóa đó vì một mục tiêu cụ thể nào, chỉ đơn giản là muốn tốt hơn mỗi ngày — và rồi tất cả những kiến thức ấy dần dần hội tụ lại, cho tôi đủ nền tảng để đảm nhận một vai trò mới.
Camkey English hôm nay
Công ty Camkey English được thành lập ngày 28/05/2018, và sau hành trình dài học hỏi cùng những va vấp thực tế, tôi trở thành người đảm nhận vai trò Giám đốc của trung tâm. Với tôi, Camkey English không đơn thuần là một trung tâm Anh ngữ trẻ em — đó là nơi tôi gửi gắm toàn bộ triết lý giáo dục mà mình đã đúc kết qua từng năm tháng: dạy học bằng cả trái tim, không chỉ bằng con chữ trong sách vở.
Nhìn lại cả chặng đường — từ cô giáo trẻ đầy nhiệt huyết ở trường Liên cấp Nguyễn Bỉnh Khiêm, đến người dám bước ra khỏi vùng an toàn để làm kinh doanh, rồi trở về nghề giáo với một tâm thế biết ơn và bản lĩnh mới, và giờ đây là người dẫn dắt Camkey English — tôi nhận ra mỗi khúc quanh, dù khó khăn đến đâu, đều có lý do của nó. Không có giai đoạn kinh doanh du lịch, có lẽ tôi đã không có được sự linh hoạt và mạnh dạn của ngày hôm nay. Không có Covid-19, có lẽ tôi đã không có cơ hội trở về với một tình yêu nghề sâu sắc hơn bao giờ hết.
Đến hôm nay, khi đứng trước các phụ huynh và các con tại Camkey English, tôi vẫn giữ nguyên một niềm tin đã theo tôi suốt hành trình này.
The best teachers teach from the heart, not from the book.
Nếu câu chuyện của tôi khiến bạn thấy đồng cảm, hoặc bạn cũng đang đứng trước một quyết định cần dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của mình — tôi rất muốn được lắng nghe và đồng hành cùng bạn.