← Góc dành cho cha mẹ

Góc dành cho cha mẹ

Câu chuyện: Cậu học trò từng sợ Tiếng Anh

Câu chuyện dưới đây là câu chuyện tổng hợp, được tôi đúc kết từ hành trình của rất nhiều học trò tôi từng dạy trong hơn 12 năm qua — không phải câu chuyện của một em cụ thể nào, mà là hình ảnh chung của không ít bạn nhỏ tôi đã gặp.

Một cậu học trò không dám mở miệng

Tôi còn nhớ rất rõ hình ảnh một cậu học trò nhỏ trong những buổi học đầu tiên. Con ngồi im ở góc lớp, mắt cúi xuống bàn, tay xoắn vào nhau mỗi khi tôi gọi tên. Không phải con không biết từ vựng — sau này tôi mới biết con đã học Tiếng Anh được một thời gian ở nơi khác — mà con sợ. Sợ nói sai. Sợ phát âm không chuẩn. Sợ các bạn cười. Mỗi lần tôi hỏi một câu đơn giản như "What's your name?", con chỉ lắc đầu hoặc nói khẽ bằng tiếng Việt, dù tôi biết trong đầu con hoàn toàn có câu trả lời bằng Tiếng Anh.

Đây là hình ảnh tôi gặp không ít lần: những đứa trẻ từng có một trải nghiệm không vui với việc học ngôn ngữ — có thể là bị sửa lỗi gay gắt, có thể là bị so sánh với bạn khác, có thể chỉ đơn giản là một môi trường học quá căng thẳng — và từ đó, các con dựng lên một bức tường phòng thủ. Với các con, im lặng là an toàn. Mở miệng là rủi ro.

Hành trình dần tháo gỡ nỗi sợ

Điều đầu tiên tôi làm không phải là ép con nói. Tôi hiểu rằng càng ép, con càng thu mình lại. Thay vào đó, tôi để con quan sát trước — nhìn các bạn chơi trò chơi, nghe các bạn hát, không có áp lực phải tham gia ngay. Tôi tạo ra những khoảnh khắc con có thể "nói" mà không cảm thấy mình đang bị kiểm tra: gật đầu theo nhịp bài hát, giơ tay chọn hình ảnh, lặp lại một từ đơn giản trong lúc chơi.

Tôi cũng để ý khen ngợi đúng lúc, đúng cách — không phải khen vì con nói đúng ngữ pháp, mà khen vì con đã dám thử. Có những buổi học, con chỉ bật ra được một từ ngọng nghịu, nhưng tôi vẫn ăn mừng như thể con vừa làm được điều lớn lao, vì đúng là như vậy — với một đứa trẻ đang sợ hãi, việc dám mở miệng đã là một bước tiến khổng lồ.

"Với một đứa trẻ đang sợ hãi, việc dám mở miệng nói câu đầu tiên đã là một bước tiến khổng lồ."

Dần dần, theo từng tuần, con bắt đầu tham gia nhiều hơn. Từ việc chỉ quan sát, con chuyển sang gật đầu, rồi lặp lại theo cô, rồi tự nói một mình những câu ngắn khi chơi cùng bạn. Có những buổi con vẫn ngại, vẫn rụt rè, nhưng không còn hoàn toàn im lặng như trước. Tôi không thúc ép tiến độ, chỉ đơn giản là kiên nhẫn tạo không gian và chờ đợi con sẵn sàng.

Khoảnh khắc con dám cất tiếng

Rồi đến một ngày, trong một trò chơi nhóm, con giơ tay xung phong trả lời trước cả lớp — điều mà trước đó tôi chưa từng thấy con làm. Câu trả lời của con không hoàn hảo, còn sai ngữ pháp, phát âm còn chưa tròn, nhưng con đã nói, to và rõ ràng, trước mặt các bạn. Đó là khoảnh khắc tôi luôn nhớ mỗi khi nói về nghề của mình — không phải vì con nói đúng, mà vì con đã vượt qua được nỗi sợ của chính mình.

Từ đó, hành trình của con thay đổi hẳn. Con không còn là cậu bé rụt rè trong góc lớp nữa, mà dần trở thành một bạn nhỏ tự tin giơ tay, tự tin thử, tự tin sai và sửa lại. Sự tự tin ấy không đến từ một phương pháp thần kỳ nào, mà đến từ một môi trường đủ an toàn, đủ kiên nhẫn để con được là chính mình trong từng bước đi nhỏ.

Bài học tôi rút ra

Câu chuyện này, và rất nhiều câu chuyện tương tự tôi đã chứng kiến, luôn nhắc tôi nhớ một điều: mỗi đứa trẻ đều cần thời gian và sự tin tưởng để tỏa sáng. Không có đứa trẻ nào "không có khả năng" — chỉ có những đứa trẻ chưa tìm thấy môi trường đủ an toàn để dám thử. Và công việc của người lớn, dù là giáo viên hay ba mẹ, không phải là thúc ép các con đi nhanh hơn, mà là kiên nhẫn đồng hành, khích lệ đúng lúc, và tin tưởng rằng đến một ngày, các con sẽ dám cất tiếng.

Nếu con bạn cũng đang rụt rè, ngại nói Tiếng Anh, hãy tin rằng đó chỉ là một giai đoạn — không phải là giới hạn của con.

Xem thêm câu chuyện phụ huynh