← Góc dành cho cha mẹ

Góc dành cho cha mẹ

Hỏi đáp: Ba mẹ hỏi — cô Thơm trả lời

Trong suốt hơn 12 năm làm nghề, tôi đã trò chuyện với rất nhiều phụ huynh — có người lo lắng, có người hoang mang, có người chỉ đơn giản là chưa biết bắt đầu từ đâu. Hôm nay tôi muốn tổng hợp lại những câu hỏi tôi nghe thấy nhiều nhất, và trả lời thật lòng như khi tôi ngồi trò chuyện trực tiếp với ba mẹ.

Hỏi: Con em học Tiếng Anh mấy năm rồi mà vẫn không nói được, em phải làm sao?

Đây là câu hỏi tôi nghe nhiều nhất, và tôi hiểu sự sốt ruột đằng sau nó. Nhưng tôi luôn hỏi lại ba mẹ một câu: trong những năm học đó, con có thực sự được nói không, hay chỉ được nghe và làm bài tập? Rất nhiều bạn nhỏ học nhiều năm nhưng chủ yếu học ngữ pháp, từ vựng qua sách vở, mà thiếu môi trường để thực hành giao tiếp thật sự. Nói là một kỹ năng, và kỹ năng chỉ hình thành qua luyện tập, không phải qua ghi nhớ. Điều em cần tìm không phải là "học thêm nhiều hơn", mà là một môi trường để con được nói, được sai, được sửa một cách tự nhiên, không áp lực.

Hỏi: Làm sao biết trung tâm nào thực sự phù hợp với con?

Tôi luôn khuyên ba mẹ đừng chỉ nhìn vào quảng cáo hay lời hứa hẹn. Hãy quan sát thực tế: con có vui khi đến lớp không? Con có kể lại được điều gì con học hôm đó không, dù chỉ là một từ mới hay một bài hát? Giáo viên có kiên nhẫn và thực sự hiểu tâm lý trẻ nhỏ không, hay chỉ chạy theo tiến độ giáo trình? Một trung tâm phù hợp là nơi con cảm thấy an toàn để thử, chứ không phải nơi có nhiều cam kết đầu ra hoa mỹ nhất. Và quan trọng không kém, đó phải là nơi ba mẹ được đồng hành cùng, được biết con đang học gì và tiến bộ ra sao, chứ không phải "gửi con vào rồi chờ kết quả".

Hỏi: Con em nhút nhát, không dám nói trước lớp thì có học được không?

Hoàn toàn học được, và tôi đã gặp rất nhiều bạn nhỏ như vậy. Trên thực tế, tôi tin rằng sự nhút nhát không phải là rào cản, mà là dấu hiệu con cần một môi trường an toàn hơn, không phải một môi trường "mạnh mẽ" hơn. Với những bạn nhút nhát, tôi không bao giờ ép các con nói ngay từ đầu. Tôi để các con quan sát, tham gia dần dần qua các hoạt động không đòi hỏi phải nói to trước, và luôn khen ngợi mọi nỗ lực nhỏ nhất. Ba mẹ hãy kiên nhẫn — con nhút nhát thường cần thời gian lâu hơn một chút, nhưng khi đã tự tin, các con thường tiến bộ rất bền vững vì con hiểu sâu chứ không chỉ nói theo phản xạ.

Hỏi: Em lo con vào lớp 1 sẽ bị tụt lại so với bạn, em nên bắt đầu chuẩn bị từ khi nào?

Nỗi lo này rất thật và tôi hoàn toàn đồng cảm. Giai đoạn trước 6 tuổi là giai đoạn não bộ trẻ tiếp thu ngôn ngữ tự nhiên nhất, gần như một "giai đoạn vàng" mà càng bắt đầu sớm, con càng học nhẹ nhàng và ít áp lực hơn. Nhưng tôi cũng muốn ba mẹ yên tâm: không có mốc thời gian nào là "quá muộn" nếu con được học đúng cách. Điều quan trọng không phải là chạy đua thời gian, mà là bắt đầu càng sớm càng tốt với một lộ trình phù hợp, để đến khi con vào lớp 1, việc học Tiếng Anh đã trở thành một phần quen thuộc, nhẹ nhàng trong cuộc sống của con, chứ không phải một áp lực mới.

Hỏi: Ở nhà em không giỏi Tiếng Anh, em có đồng hành cùng con được không?

Câu hỏi này tôi nghe rất thường xuyên, và câu trả lời của tôi luôn là: có, hoàn toàn có thể. Đồng hành cùng con không có nghĩa là ba mẹ phải dạy con, mà là tạo môi trường và động viên đúng lúc. Ba mẹ có thể cùng con nghe một bài hát Tiếng Anh, cùng xem một đoạn phim hoạt hình ngắn, hỏi con hôm nay học được từ gì mới và tỏ ra hào hứng khi nghe con kể, dù ba mẹ không hiểu hết. Sự quan tâm và động viên của ba mẹ, dù không "giỏi" Tiếng Anh, vẫn là nguồn động lực lớn nhất giúp con duy trì niềm yêu thích với việc học.

Đó là những câu hỏi tôi được nghe nhiều nhất, nhưng tôi biết mỗi gia đình, mỗi đứa trẻ đều có những băn khoăn riêng. Nếu bạn có câu hỏi nào chưa được giải đáp ở đây, đừng ngần ngại, tôi luôn sẵn lòng lắng nghe.

Bạn còn băn khoăn nào về hành trình học Tiếng Anh của con chưa được giải đáp? Hãy gửi câu hỏi, tôi sẽ trả lời trực tiếp.

Gửi câu hỏi của bạn cho tôi